KHÔNG GIAN NGHỆ THUẬT VÀ THỜI GIAN NGHỆ THUẬT TRONG THƠ ĐI SỨ CỦA NGUYỄN ĐỀ
Nội dung chính của bài viết
Tóm tắt
Nguyễn Đề là một trong những tác giả quan trọng trong văn học Việt Nam từ thế kỉ XVIII đến nửa đầu thế kỉ XIX. Dựa trên những thành tựu đi trước, bài viết này tập trung tiếp cận thơ đi sứ của Nguyễn Đề từ góc độ không gian nghệ thuật và thời gian nghệ thuật – phương thức biểu hiện quan trọng của thể loại trữ tình. Cụ thể, bằng phương pháp phân tích – tổng hợp và thi pháp học văn học, bài viết đã tiến hành khảo sát và làm rõ không gian nghệ thuật và thời gian nghệ thuật trong thơ đi sứ của Nguyễn Đề. Kết quả cho thấy, về không gian nghệ thuật nó được thể hiện qua hai phương diện chính: không gian thiên nhiên và không gian hoài niệm; về thời gian nghệ thuật, nó được thể hiện qua hai phương diện chính: thời gian mang cảm thức ngày và thời gian mang cảm thức mùa. Từ đó, bài viết cung cấp thêm một góc nhìn trong quá trình khám phá đặc điểm thơ đi sứ nói chung và thơ đi sứ của Nguyễn Đề nói riêng.
Từ khóa
Không gian nghệ thuật, thời gian nghệ thuật, thơ đi sứ, Nguyễn Đề
Chi tiết bài viết
Tài liệu tham khảo
[2] Nguyễn Thị Phượng (1995), Tuyển tập thơ chữ Hán Nguyễn Đề, Nxb. Khoa học Xã hội, Thành phố Hồ Chí Minh.
[3] Trần Đình Sử (2001), Thi pháp thơ Tố Hữu, Nxb. Văn hóa thông tin, Hà Nội.
[4] Trần Đình Sử (2010), Lí luận văn học – Tác phẩm và thể loại văn học, Nxb. Đại học Sư phạm, Hà Nội.
[5] Trần Đình Sử (2018), Thi pháp Truyện Kiều, Nxb. Đại học Sư phạm, Hà Nội.
[6] Lê Quang Trường (chủ biên) (2019), Thơ Nguyễn Đề tuyển, Nxb. Văn học, Thành phố Hồ Chí Minh.
[7] Lê Thu Yến (1999), Đặc điểm nghệ thuật thơ chữ Hán của Nguyễn Du, Nxb. Thanh niên, Thành phố Hồ Chí Minh.