DIỄN NGÔN MÊ CUNG TRONG TIỂU THUYẾT BỂ TRĂNG CÔI CỦA HUỲNH TRỌNG KHANG

Lê Thị Hường1, Thái Phan Vàng Anh2,
1 Trường Đại học Sư phạm, Đại học Huế
2 Khoa Ngữ văn, Trường Đại học Sư phạm Huế

Nội dung chính của bài viết

Tóm tắt

“Bể trăng côi” là tiểu thuyết tiêu biểu cho lối viết mê cung của Huỳnh Trọng Khang. Thông qua những mê cung của không gian, biểu tượng, của những triết lý và huyền nhiệm tôn giáo…, Huỳnh Trọng Khang đã nhận diện những nỗi cô đơn hiện sinh của con người. Bài báo này tập trung vào hai vấn đề nổi bật trong tiểu thuyết “Bể trăng côi”: Mê cung và phi lí phận người- chủ đề hiện sinh trong tiểu thuyết Huỳnh Trọng Khang và Mê cung như một cấu trúc hình thức, nhằm tìm hiểu cảm quan nghệ thuật, cũng như cá tính sáng tạo của Huỳnh Trọng Khang trong việc dùng mô hình mê cung để nhận diện các chiều kích thân phận con người.

Chi tiết bài viết

Tài liệu tham khảo

[1] Minh Anh (2023), “'Bể trăng côi': Đời diệt rồi sinh…”, https://thanhnien.vn.
[2] Tống Phước Bảo (2023), Huỳnh Trọng Khang: Bày xác chữ giữ hồn thương, https://baoquangnam.vn/huynh-trong-khang-bay-xac-chu-giu-hon-thuong-3033500.html.
[3] Lê Huy Bắc (2009), Chủ nghĩa hiện thực huyền ảo và Gabriel Garcia Marquez, NXB Giáo dục, Hà Nội.
[4] Jean Chevalier – Alain Gheerbrant (2002), Từ điển biểu tượng thế giới, NXB Đà Nẵng.
[5] Sigmund Freud (2018), Về giấc mơ & diễn giải giấc mơ. (Ngụy Hữu Tâm sưu tầm, biên soạn và biên dịch). NXB Thanh Niên.
[6] Lê Thị Hường (2024), Cái chết như một khoái cảm thẩm mĩ, htpps://vanvn.vn.
[7] Huỳnh Trọng Khang (2023), Bể trăng côi, NXB Trẻ.