TIỀM NĂNG VÀ HIỆN TRẠNG PHÁT TRIỂN DU LỊCH SINH THÁI TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH THANH HÓA

Dương Thị Hiền , Nguyễn Việt Hoàng1
1 Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Thanh Hóa

Nội dung chính của bài viết

Tóm tắt

Bài viết phân tích tiềm năng, hiện trạng và đề xuất giải pháp phát triển du lịch sinh thái tỉnh Thanh Hóa theo hướng bền vững. Kết quả nghiên cứu cho thấy, tỉnh sở hữu hệ sinh thái tự nhiên phong phú (rừng đặc dụng, biển, sông suối, hang động,...) cùng bề dày văn hóa bản địa. Dù đã có nhiều nỗ lực trong quy hoạch, phát triển hạ tầng và xây dựng các mô hình du lịch cộng đồng, ngành vẫn đối mặt với nhiều điểm nghẽn. Các hạn chế chủ yếu nằm ở rào cản pháp lý (cơ chế thuê môi trường rừng), hạ tầng tiếp cận, chất lượng sản phẩm và nguồn nhân lực. Nhằm tháo gỡ khó khăn, nghiên cứu đề xuất các nhóm giải pháp trọng tâm: hoàn thiện khung pháp lý, tăng cường đầu tư hạ tầng, phát triển sản phẩm đặc thù, đẩy mạnh quảng bá và nâng cao hiệu quả quản lý điểm đến.

Chi tiết bài viết

Tài liệu tham khảo

[1] Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Thanh Hóa (2021), Quyết định số 623-QĐ/TU về việc ban hành Chương trình phát triển du lịch tỉnh Thanh Hóa giai đoạn 2021 - 2025.
[2] Trịnh Giang (2016), Nghiên cứu phát triển du lịch sinh thái dựa vào cộng đồng tại Vườn quốc gia Bến En - Thanh Hóa, Luận văn thạc sĩ, Đại học Quốc gia Hà Nội.
[3] Dương Thị Hiền (2015), Du lịch sinh thái - một loại hình du lịch bền vững hay lớp ngụy trang của du lịch đại chúng? Tạp chí Khoa học Trường Đại học Hồng Đức, (23), tr.93-101.
[4] Nguyễn Thị Phương Nga, Nguyễn Xuân Trường (2018), Đánh giá khả năng phát triển du lịch sinh thái ở Vườn quốc gia Bến En, tỉnh Thanh Hóa theo hướng bền vững, Tạp chí Khoa học và Công nghệ, 186(10), tr.77-82.
[5] Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Thanh Hóa (2023), Báo cáo thống kê du lịch hàng năm.
[6] Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa (2023), Quyết định số 4513/QĐ-UBND về việc phê duyệt Đề án du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng, giải trí trong Khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông, tỉnh Thanh Hóa đến năm 2030, định hướng đến năm 2045.
[7] Barkin, D. (1996), Ecotourism: A Tool for Sustainable Development in an Era of International Integration? Ecumenical Coalition on Third World Tourism, vol. 8, pp. 9-11.
[8] Birinci, S., & Kaymaz, Ç. K. (2019), Nature Tourism Potential of Çağlayandibi Waterfall Natural Park and Örümcek Forests Natural Conservation Area, In V. Krystev, R. Efe, & E. Atasoy (Eds.), Theory and practice in social sciences (pp. 264-275). St. Kliment Ohridski University Press.
[9] Buckley, R. (2013), Ecotourism and conservation, International Handbook on Ecotourism, pp.233-244.
[10] Cater, E. and Lowman, G. (1995), Ecotourism, A Sustainable Option? Chichester: John Wiley and Sons, pp.3-17.
[11] Ceballos-Lascuráin, H. (1987), The Future of Ecotourism, Mexico Journal, pp. 13-14.
[12] Diamantis, D. (2004), Ecotourism: Management and Assessment. UK: Thompson.
[13] Higham, J. E. (Ed.). (2007), Critical issues in ecotourism: Understanding a complex tourism phenomenon. Routledge.
[14] Hill, J. & Gale, T. (2009) Ecotourism and Environmental Sustainability: Principles and Practice. UK: Ashgate.
[15] Lansing, P. and Vries, P.D. (2007), Sustainable Tourism: Ethical Alternative or Marketing Ploy? Journal of Business Ethics. 72(1), 77-85.
[16] Lindberd, K. and Mckercher, B. (1997) Ecotourism: A Critical Overview. Pacific Tourism Review. 1(1), 65-79.
[17] Miller, G. & Twining-Ward, L. (2005), Monitoring for Sustainable Tourism Transition: The Challenge of Developing and Using Indicators. CABI Publishing
[18] Wall, G. (1994), Ecotourism: Old wine in new bottles. Trends, 31(2), 4-9.
[19] Weaver, D. (2008), Ecotourism, Second Edition. Australia: John Wiley & Sons Australia.
[20] Zorlu, K., & Dede, V. (2023), Evaluation of nature-based tourism potential in protected and sensitive areas by CRITIC and PROMETHEE-GAIA methods. International Journal of Geoheritage and Parks, 11(3), 349-364.