DIỆN MẠO VĂN HỌC CÔNG GIÁO VIỆT NAM NỬA ĐẦU THẾ KỶ XX (1900-1945)

Đinh Thị Oanh1,
1 đại học Văn Hiến

Nội dung chính của bài viết

Tóm tắt

Đầu thế kỷ XX ghi nhận sự khởi sắc của văn học Công giáo với đội ngũ sáng tác đa dạng và hệ tác phẩm giàu sắc thái. Bài viết phác thảo diện mạo văn học giai đoạn 1900–1945 trên cơ sở tiếp cận lịch sử – văn hóa với thống kê – phân loại. Tư liệu khảo sát cho phép nhận diện hai lực lượng sáng tác chủ đạo là giáo sĩ và giáo dân. Các thể loại: thơ, truyện, tuồng và du ký mở ra một phổ đề tài tương đối rộng, từ cảm hứng giáo huấn đến những suy tư hiện sinh và khát vọng siêu việt. Ở phương diện lưu hành, sự đan xen giữa báo chí, ấn phẩm in và hình thức truyền khẩu góp phần mở rộng biên độ tiếp nhận. Từ những bình diện ấy, văn học Công giáo hiện lên vừa phản ánh kinh nghiệm đức tin, vừa dự phần vào tiến trình hiện đại hóa văn học Việt Nam đầu thế kỷ XX.

Chi tiết bài viết

Tài liệu tham khảo

[1] Đỗ Quang Hưng (2020), Có một nền văn học Công giáo Việt Nam, Tạp chí Nghiên cứu Văn học, (7), tr.5-12.
[2] Nguyễn Vy Khanh (2024), Sơ thảo Văn học Công giáo Việt Nam, Tủ sách Nước Mặn tái bản, Quy Nhơn.
[3] Trần Tuấn Kiệt (1967), Thi ca Việt Nam hiện đại, 1880-1965, Nxb. Khai Trí, Sài Gòn.
[4] Vũ Ngọc Phan (1959), Nhà văn hiện đại (tái bản), Nxb. Khai Trí, Sài Gòn.
[5] Nguyễn Văn Trung (1993), Tuần báo “Nam Kỳ địa phận”, Về sách báo của tác giả Công giáo (thế kỉ XVII - XIX), Nxb. Đại học Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh, TP. Hồ Chí Minh.
[6] Hàn Mặc Tử (1939), Quan niệm về thơ trong Chơi giữa mùa trăng (tái bản), Nxb. Xuân Thu, Hà Nội.